Luyện Thi Đại Học - Luyện Thi cấp tốc Luyện Thi Đại Học - Luyện Thi cấp tốc
9/10 1521 bình chọn
vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
New:

Có thể hình dung Bayern Munich sẽ vùng lên mạnh mẽ thế nào trong trận bán kết lượt về với Real Madrid. Sức bật của nhà ĐKVĐ Champions League là rất khó lường, song ngược lại những mặt yếu kém của Bayern vẫn lẩn khuất đâu đây.

Sự thăng hoa của Robben (giữa) và Ribery giúp Bayern thêm tự tin
 sẽ ngược dòng đánh bại Real
CẢM HỨNG ĐANG TRỞ VỀ
Bayern Munich đã nã 4 bàn vào lưới Bremen chỉ trong nửa đầu hiệp 2 trận đấu tại vòng 32 Bundesliga. Trong quãng thời gian đó các học trò của HLV Guardiola tạo sức ép nghẹt thở lên khung thành đối phương. Tấn công dồn dập, dứt điểm liên tục và những cơ hội được tận dụng tối đa. Một Bayern với cảm hứng cao độ được chuyển hóa vào những pha lên bóng cực kỳ hiệu quả. Bremen tất nhiên chưa so được với Real Madrid nhưng không thể phủ nhận Hùm xám đã thể hiện bộ mặt khác hẳn so với 90 phút bế tắc ở Bernabeu.

Cảm hứng đang trở về với Bayern, đó là lời cảnh báo gửi tới Real Madrid. Bầu không khí cuồng nhiệt tại Allianz Arena là liều thuốc kích thích đáng kể với các học trò của Guardiola. Dường như Bayern chỉ là Bayern khi trở về thánh địa của họ. Hai trận sân nhà gần đây, Hùm xám đều nã 5 bàn vào lưới đối phương (thắng Bremen 5-2 và Kaiserslautern 5-1). Tính riêng tại Champions League mùa này, Bayern đã ghi tới 14 bàn thắng qua 5 trận đấu tại Allianz Arena. Những thống kê cho thấy đội bóng của Guardiola đáng sợ thế nào trên sân nhà.

Một điều đáng mừng khác là các trụ cột của Bayern đã tìm lại sự tự tin cao nhất. Ribery chấm dứt mọi lời chỉ trích với pha ghi bàn đẳng cấp vào lưới Bremen. Robben với bài tủ đi bóng cánh phải rồi dứt điểm chân trái cũng đã có được bàn thắng. Ngay cả một lão tướng dự bị lâu ngày như Claudio Pizarro cũng hồi xuân với một cú đúp. Mặt trận tấn công của Guardiola đã có màn tập dượt trên cả tuyệt vời trước màn tái đấu Real. Và các CĐV xứ Bavaria có quyền hy vọng vào một cuộc lội ngược ngoạn mục.

Bayern cần hạn chế những bàn thua ở đầu trận
ĐIỂM YẾU VẪN TỒN TẠI
Nhưng cần lưu ý, duy trì phong độ không phải điểm mạnh của Bayern thời điểm này. Sự thất thường có thể ngăn cản đội quân của Guardiola phát huy hết năng lực trước Real Madrid. Trong 9 trận gần đây, Bayern chỉ thắng được 4 còn lại thua 3, hòa 2. Lịch thi đấu dày đặc, và nhất là việc Guardiola tung ra đội hình gần như mạnh nhất trước Bremen có thể làm suy kiệt thể lực các cầu thủ khi đối đầu Real Madrid. Do vậy, cũng không thể nói trước Bayern sẽ chơi ra sao trong trận bán kết lượt về, trước đối thủ chơi thực dụng và kín kẽ.

Một điểm yếu khác của Hùm xám tiếp tục bị phơi bày là sự mất tập trung vào đầu trận. Họ đã thủng lưới ngay phút thứ 10 trước Bremen và bị dẫn trước 1-2 trong hiệp 1. Cần nhắc lại Bayern cũng từng chơi rất tệ trong hiệp đầu trận bán kết lượt đi với Real khi bộc lộ vô số sai lầm trong phòng ngự. Tính ra trong 9 trận gần đây, có tới 7 trận Bayern bị thủng lưới trước trong hiệp đấu đầu tiên. Những thống kê rất đáng lo ngại về một Bayern thường xuyên chuệch choạc vào đầu trận. Và họ sẽ phải trả giá rất đắt nếu bị Real khai thác điểm yếu này trong trận bán kết lượt về.

CON SỐ
5: Bayern đã giành vé đi tiếp 5 trong 6 lần để thua 0-1 trên sân khách lượt đi tại Cúp C1/Champions League. Lần gần nhất là trước Basel tại vòng 1/8 Champions League 2011/12, Bayern thua 0-1 trên sân Basel và thắng 7-0 khi về sân nhà. Đó cũng là chiến thắng đậm nhất tại vòng knock-out Champions League. Lần duy nhất Bayern không thể lội ngược dòng là trước AC Milan tại bán kết Cúp C1 1989/90, khi họ thua 0-1 tại San Siro và thắng 2-1 trên sân nhà (bị loại bởi luật bàn thắng sân khách).
4: Chelsea chỉ giành vé đi tiếp tại 1 trong 4 lần đụng độ gần đây với các đối thủ TBN tại vòng bán kết các cúp châu Âu.
9: Bayern Munich chưa từng thua trong 9 lần tiếp đón Real Madrid từ trước tới nay trên sân nhà với 8 thắng, 1 hòa.
43: Real Madrid đã giành vé đi tiếp 43 trong tổng số 56 lần họ thắng tại lượt đi sân nhà. Đội bóng TBN cũng giành chiến thắng chung cuộc tại 4 trong 6 lần thắng 1-0 trên sân nhà lượt đi.

Thất bại trước Chelsea là đòn chí mạng giáng vào giấc mơ vô địch của Liverpool. Nhưng lịch sử Premier League là như vậy, khi giải đấu này luôn đầy rẫy những cú vấp trước cổng thiên đường…

Thất bại trước Chelsea sẽ đẩy Liverpool (trái) vào một cơn ác mộng?
NGÃ NHIỀU... THÀNH QUEN
Cách đây 1 tuần, cây bút của Telegraph đồng thời là cựu cầu thủ Liverpool, Alan Hansen từng nhận định: “Liverpool đang nắm mọi lợi thế để vô địch Premier League. Không ai sẽ tha thứ nếu họ không đăng quang ở mùa này”. Ít ai ngờ rằng chỉ 1 tuần sau phát biểu đó, điều mà Hansen cùng các CĐV The Kop không muốn nghĩ đến, lại đang sắp trở thành hiện thực. Thất bại 0-2 trước Chelsea tối qua khiến đường tới chức vô địch vốn rộng thênh thang, bỗng dưng hẹp lại rất nhiều với Liverpool.

Thực tế, lịch sử The Kop cũng không ít lần chứng kiến những mùa giải họ chơi rất hay, nắm lợi thế lớn trong 1 thời gian dài, nhưng cuối cùng đều không đi được đến cái đích cuối cùng là chức vô địch. Tiểu biểu nhất là mùa 2001/02 và 2008/09. Cả 2 mùa bóng đó thì The Reds đều kết thúc với vị trí á quân. Trong đó, nuối tiếc nhất là mùa 2008/09. Đó là mùa bóng Liverpool chơi rất hay ở giai đoạn đầu, dẫn đầu BXH cho tới tận hết năm 2008 bằng phong độ hủy diệt của bộ đôi Fernando Torres - Steven Gerrard. Tuy nhiên, bước sang năm 2009, họ bắt đầu sa sút, đánh mất ngôi đầu. Để rồi cuối cùng, dù từng đánh bại M.U tới 4-1 ngay tại Old Trafford ở vòng 29 nhưng Liverpool vẫn không thể lật ngược được thế cờ và đành cán đích ở vị trí á quân. 


BÀI HỌC ĐẮT GIÁ
Nhìn rộng hơn, lịch sử Premier League cũng chứng kiến không ít những cú vấp đau đớn để rồi phải ôm trái đắng cuối mùa. Chắc chắn, chưa ai quên được kịch bản đầy kịch tính mùa 2011/12. Sau vòng 32, M.U dẫn đầu bảng và hơn Man City tận 8 điểm. Khi đó, chẳng ai nghĩ rằng Quỷ đỏ sẽ tuột mất ngôi vương. Nhưng sau thất bại trước 0-1 trước Wigan vòng 33, M.U tuột dốc không phanh và để Man City nẫng mất chức vô địch đúng vòng cuối cùng.

Hay xa hơn là mùa 1995/96: Sau vòng 27, Newcastle vẫn một mình một ngựa trên ngôi đầu Premier League với 9 điểm nhiều hơn đội nhì bảng M.U song những cú vấp liên tiếp khiến Chích chòe mất dần lợi thế. Và rồi ở vòng 33, sau thất bại 3-4 trước Liverpool, Newcastle chính thức đánh mất ngôi đầu vào tay M.U và không bao giờ đòi lại được nữa. 

Nói vậy để thấy, Premier League luôn đầy rẫy những biến cố khó lường. Thất bại của M.U 2 năm trước và cả trận thua đầy bất ngờ của Liverpool tối qua sẽ là bài học nóng hổi cho tất cả những ứng cử viên vô địch mùa giải năm nay. Và khi Liverpool có thể vấp ngã trước cửa thiên đường thì Man City hay Chelsea cũng có thể đối mặt với cạm bẫy tương tự trong phần còn lại mùa giải. Premier League vẫn còn 2 vòng nữa và bất ngờ vẫn còn ở phía trước. 

KỊCH BẢN: CÚP VỀ TAY AI?
Liverpool: 80đ, hiệu số +50
(Đối thủ: C.Palace, Newcastle).
- Vô địch nếu thắng cực đậm 2 trận còn lại, đủ đậm để vượt qua chênh lệch hiệu số 8 bàn hiện tại so với Man City.
- Nếu thắng 2 trận còn lại, đồng thời Man City không thắng ít nhất 1 trong 3 trận của họ gặp Everton, Aston Villa và West Ham.
Chelsea: 78đ, hiệu số +43
(Đối thủ: Norwich, Cardiff).
- Chỉ vô địch nếu thắng 2 trận còn lại, đồng thời chờ Liverpool kiếm ít hơn 4 điểm và Man City kiếm ít hơn 7 điểm trong các trận còn lại.
Man city: 77đ, hiệu số +58
(Đối thủ: Everton, Aston Villa, West Ham).
- Sẽ vô địch nếu thắng 3 trận còn lại với hiệu số bàn thắng hơn Liverpool (hiện hơn 8 bàn).
- Được phép thua hoặc hòa 1-2 trận đồng thời Liverpool và Chelsea cùng thua và hòa tương ứng.

Premier League từng là câu chuyện riêng giữa Manchester United và Arsenal nhưng sắp tới, nó có thể sẽ là chuyện của Liverpool và Chelsea.

Những cuộc đối đầu Liverpool - Chelsea ngày càng thú vị
Sự đối nghịch mang lại vẻ thú vị
Năm nay, 2014, là tròn 30 năm kể từ năm 1984 đáng nhớ của giải bóng rổ nhà nghề Mỹ. Nhiều biến cố đặc biệt diễn ra trong năm ấy, nhưng nổi bật nhất là 2 sự kiện: Michael Jordan trình làng tại NBA, và thứ hai là serie NBA Finals giữa Los Angeles Lakers và Boston Celtics.
Cuộc đối đầu Lakers - Celtics đã trở nên hết sức nổi tiếng bởi hai đội đại diện cho phong cách thi đấu lẫn phong cách sống trái ngược. Lakers là một đội bóng chơi phản công tuyệt diệu dẫn dắt bởi Magic Johnson, đại diện cho thứ bóng rổ phản công “Showtime” hào nhoáng như Hollywood. Celtics cầm đầu bởi Larry Bird là một tập thể cứng rắn, chơi lối chơi nửa sân không mấy đẹp mắt nhưng rất hiệu quả, đề cao tinh thần đồng đội và đại diện cho những người bình dân của thành phố Boston.
Mối thù Lakers - Celtics trải dài khắp thập kỷ 1980 và nó đã cứu sống cả nền bóng rổ nước Mỹ. NBA trước khi mối thù Lakers - Celtics suất hiện là một giải đấu nghèo nàn, ít đội, chất lượng thi đấu thấp và lượng khán giả kém dần. Thế rồi cuộc đụng độ Lakers - Celtics đã đưa thế hệ đương thời trở lại với bóng rổ, và Michael Jordan đưa NBA thành một hiện tượng toàn cầu như ngày nay.
Không còn là Arsenal và MU
Một điều tương tự cũng xảy ra tại Premier League. Năm 1996, một người đàn ông lạ mang cái tên Arsene Wenger đặt chân tới London và khởi đầu cho công cuộc chống lại sự độc quyền mà Manchester United của Sir Alex Ferguson đang kiểm soát. Cuộc đối đầu danh hiệu MU - Arsenal trải dài trong hơn 8 năm và song hành với đó là sự toàn cầu hóa chóng mặt khiến Premier League trở thành giải bóng đá có lượng người xem đông nhất thế giới, hầu hết sự quan tâm xoay quanh Arsenal và MU.

Đại chiến Liverpool - Chelsea có thể trở thành biểu tượng của Ngoại hạng Anh
Kể từ khi Arsenal suy thoái, những thế lực mới như Chelsea, Man City xuất hiện, và những thế lực cũ có dấu hiệu trỗi dậy như Liverpool. Premier League trở thành cuộc đua khó lường giống như thời Xuân Thu - Chiến Quốc. Tuy nhiên trong tương lai gần, có thể số ứng viên vô địch sẽ lại giảm xuống giống như trước đây, và một cuộc đối đầu song mã mới sẽ tái hiện.
Đó rất có thể sẽ là Liverpool và Chelsea. Arsenal có thể sẽ còn tiếp tục đứng ngoài cuộc, trừ phi họ mua được một tiền đạo đẳng cấp quốc tế. Man City rất giàu, nhưng họ có thể sẽ không được tiêu tiền nữa khi UEFA siết chặt hoạt động tài chính. Manchester United có một tương lai bất định, họ cần mọi mảnh ghép ở mọi vị trí nhưng lại đang rối bời sau khi sa thải David Moyes. Tottenham và Everton rất tham vọng nhưng khả năng tài chính lại hạn chế.
Liverpool - Chelsea, lựa chọn của thời đại mới?
Bằng phép trừ, chúng ta còn lại Liverpool và Chelsea. Liverpool đang hưởng lợi nhuận nhờ sự dè dặt trong hoạt động tài chính bởi ông chủ John Henry còn phải chăm lo cho cả CLB Denver Nuggets ở bên Mỹ. Tuy nhiên Liverpool đã xây dựng nên một đội hình hết sức ổn định và có sự kết dính vị trí mà đã lâu lắm họ không có. Và điều quan trọng nhất là Brendan Rodgers đã tới để thổi vào đội hình này một sức sống tấn công đủ tầm để càn quét Premier League.

Đại chiến Xanh - Đỏ
Chelsea đã ổn định, và với Jose Mourinho trở lại, họ sẽ củng cố chắc trật tự cũ, mang về những tân binh đắt tiền và đôi khi gọi lại các cầu thủ trẻ đang cho mượn (họ đang cho mượn rất nhiều). Tiền của ông chủ Roman Abramovich đã được đổ ra từ lâu, nên bây giờ không phải chi tiêu lớn thêm nữa và như vậy Chelsea sẽ không gặp rắc rối với Luật công bằng tài chính.
Liverpool và Chelsea. Đỏ và Xanh. Họ có triển vọng trở thành một cặp kỳ phùng địch thủ mới của Premier League. Giống như Celtics - Lakers, đây sẽ là cuộc cạnh tranh giữa hai đội bóng có phong cách trái ngược nhau: Chelsea chơi một thứ bóng đá rắn, trọng phòng ngự phản công và sự chặt chẽ, trong khi Liverpool đá tấn công đẹp mắt, ghi nhiều bàn thắng.
Tuy vậy, trước mắt chúng ta còn phải xem họ sẽ làm được gì trong mùa bóng này. Liverpool đang nắm chức vô địch trong tầm tay, trong khi Chelsea có cơ hội thắng Champions League. Danh hiệu sẽ giúp họ mang về những ngôi sao lớn để vượt trội so với phần còn lại của giải Ngoại hạng và thực sự biến cuộc đua vô địch thành song mã. Liverpool cần tăng cường hàng phòng ngự lỏng lẻo, trong khi Chelsea cần thay thế các cận vệ già và cải tổ hàng công.
Nhưng cũng cần nói thêm, thời thế của Premier League lúc này đã khác so với 10 năm trước, cuộc cạnh tranh đã trở nên khắc nghiệt hơn. Liverpool và Chelsea có thể sẽ là kỳ phùng địch thủ trong vài năm tới, nhưng thế song mã đó sẽ không tồn tại quá lâu giống như MU - Arsenal ngày trước.
Nguyễn Đỉnh (Khampha.vn)

Đó là tháng 6/2007. Real Madrid vừa vô địch La Liga. Nhưng các khán đài sân Bernabeu không hề tỏ ra hài lòng: CĐV vẫn liên tục phỉ báng HLV Fabio Capello, khiến ông này, trong một cơn mất kiểm soát đã giơ “ngón tay thối” về phía khán đài. Và BLĐ Real quyết định rằng sẽ cân nhắc chiếc ghế HLV trưởng của ông thày người Italia.

Hôm qua, trước Bayern Munich, Real Madrid cũng không chơi bóng đá đẹp
1. Vừa vô địch và bị cân nhắc sa thải, đó là một nghịch cảnh tréo ngoe. Giám đốc thể thao Predrag Mijatovic được giao viết báo cáo về Capello. Ông kể rằng đó là một bản báo cáo khó tới mức “khiến tôi kiệt quệ”. Nó được đưa ra trước BLĐ vào cuối tháng 6, và kết luận thì người ta đã biết: Real Madrid sa thải Capello. Mijatovic nói rằng tất cả mọi thành viên BLĐ đều nhất trí với việc sa thải.

Thứ vượt lên trên tất cả những công lao của Fabio Capello đã được chủ tịch Ramon Calderon đưa ra trong buổi họp báo công bố quyết định. Nó chỉ được gói trong một từ: “entusiasta” - sự hứng khởi. “Chúng tôi cần một lối chơi hứng khởi hơn” - Calderon nói.

Có lẽ trong lịch sử, hiếm có tuyên ngôn nào về triết lý bóng đá mạnh đến như thế. Capello đến, trong bối cảnh Real đã trắng tay 3 mùa giải liên tiếp. Trong buổi tập đầu tiên của Real dưới thời Capello, Robinho và Gravesen lao vào đánh nhau. Ông đã vượt qua rất nhiều khó khăn để đưa Real đến chức vô địch. Nhưng người ta đuổi ông. Vì không biết chơi bóng đá đẹp.

Vicente Del Bosque huyền thoại cũng từng bị đuổi khỏi Real sau khi vô địch. Nhưng đó là kết quả của một cuộc đấu đá nội bộ. Ở đây, vấn đề hoàn toàn là mâu thuẫn tư tưởng.

2. Hôm qua, trước Bayern Munich, Real Madrid cũng không chơi bóng đá đẹp. Họ tử thủ, thậm chí với một cường độ cao hơn cả thời Jose Mourinho, và chiến thắng.

Ở đây không có “entusiasta”, không có sự hứng khởi. Chỉ có tính hợp lý ở mức cao nhất, trước một đội bóng có khả năng kiểm soát bóng tốt nhất châu Âu bây giờ (tốt hơn cả Barca). Không có “entusiasta”, nhưng có thể có “decima”, chức vô địch châu Âu lần thứ 10 đang đến gần hơn với Real Madrid, hay nói một cách chừng mực hơn, ít ra nó cũng không đi xa khỏi tầm tay họ sau chiến thắng 1-0 trên sân nhà.

Người đồng hương của Capello, Carlo Ancelotti không bị báo chí và dư luận Madrid chỉ trích sau chiến thắng trước Bayern Munich. Có thể là cơn đại hạn kéo dài quá lâu và trong đầu người Madrid bây giờ chỉ còn nỗi ám ảnh decima chứ đã quên mất cái tuyên ngôn về “sự hứng khởi” mà mình từng sử dụng để hất Capello đi?

Có thể là họ hiểu rằng, những giây phút hứng khởi nhất không phải là khi Real Madrid ghi những bàn thắng đẹp mê hồn mà chính là khi nâng cúp?
Có thể là họ đã mất đi sự ngạo mạn để nghĩ rằng mình vừa có thể chơi đẹp vừa có thể giành cúp?

3. Tất cả chỉ là “có thể” bởi đây là CLB mà một ông HLV không bao giờ có thể chắc chắn về tương lai.

Nếu Carlo Ancelotti không thể vào chung kết, không thể vô địch, thì mọi thứ có thể xoay chiều rất nhanh. Jose Mourinho cũng đã từng thắng Barca 1-0 ở chung kết Cúp Nhà Vua năm 2011, tức là mang về hẳn hoi một danh hiệu, nhưng rồi đến lúc cần báo chí Madrid vẫn nhạo báng ông và đám học trò là những kẻ hung đồ.

Real Madrid không thể hết nhu cầu về “entusiasta” nhanh đến thế. Nhưng bây giờ cái nhu cầu về decima mạnh hơn nên họ tạm bỏ qua cho Carletto.

Hãy hy vọng rằng cái chiến thắng kiểu tử thủ này có thể giúp Carletto giành decima. Nếu không, khả năng ông rơi vào cùng cảnh ngộ với Fabio Capello là rất lớn.

Lối chơi đồng đội của Real Madrid, sự chắc chắn của Casillas dưới khung thành, sự bảo đảm cho một lượt về hấp dẫn và thói quen xấu của Bayern - chỉ thích chơi trò mèo vờn chuột chứ không dứt điểm - là một số điểm nhấn trong trận lượt đi diễn ra vào rạng sáng nay, theo cách nhìn của tờ El Mundo Deportivo.


Casillas có trận đấu xuất sắc
Xuất sắc: bóng đá với tư cách là một môn thể thao đồng đội
Real Madrid biết chấp nhận vai chiếu dưới ở loạt trận bán kết này, bất chấp họ đã có 9 chiếc Cúp châu Âu trong tủ kính. Các cầu thủ áo trắng đã hy sinh cái tôi để phục vụ cho lợi ích chung. Tất cả đều cắn răng nhẫn nại phòng thủ và sử dụng phản công như vũ khí lợi hại của mình trong một trận đấu cực kỳ phức tạp. Và họ đã thành công. Có thể lối chơi phòng thủ phản công thường là “chuyện các đội bóng nhỏ” - như cách nói của chủ tịch Florentino Perez - và không khiến nhiều người thích thú, nhưng rõ ràng Real Madrid đã mang đến một bài học về bóng đá, với tư cách là một môn thể thao đồng đội.  

Điểm khá: Casillas xuất hiện khi cần thiết
Thủ môn cũng chơi bóng. Và rất nhiều là đằng khác. Mặc dù Iker Casillas đã có một trận đấu không mấy vất vả nhờ hàng phòng ngự dày đặc và chắc chắn như một chiếc xe buýt hai tầng dựng trước khung thành, nhưng nếu không có pha cản phá xuất thần của đội trưởng này, làm hỏng cơ hội gỡ hòa của Bayern qua cú sút cận thành của Goetze, thì Madrid sẽ phải chịu một trận hòa có tỷ số trên sân nhà, chứ không phải có một trận thắng quý như vàng mà họ vừa giành được. Casillas luôn xuất hiện mỗi khi cần thiết. 


Đủ điểm: bảo đảm một lượt về hấp dẫn tại Munich
Trước trận đấu, phần lớn khán giả đều nghĩ Bayern sẽ giành phần thắng quyết định ngay tại lượt đi trên sân Santiago Bernabeu. Sự thực không phải thế và chiến thắng 1-0 của Real Madrid bảo đảm để trận lượt về trên đất Đức sẽ tràn đầy cảm xúc. Bóng đá và khán giả đều sẽ thắng với màn trình diễn được chờ đợi trên sân Allianz. Tương tự như vậy, trận lượt về giữa Atletico và Chelsea (hòa 0-0 ở lượt đi) cũng hứa hẹn sẽ rất hấp dẫn trên sân Stamford Bridge. 

Trượt môn “dứt điểm”
Dù cầm bóng nhiều đến đâu, lưu thông bóng nhiều như thế nào, nhưng không sút vào cầu môn đối phương thì sẽ không có bàn thắng. Đó chính là điểm yếu của Bayern trước khung thành của Iker Casillas. Trong suốt 95 phút thi đấu, những chiếc xe tăng Đức chỉ vài lần nhả đạn, hầu hết đều không trúng mục tiêu, trừ cú nã đại bác cận thành của Goetze ở cuối trận bị Iker hóa giải. Tuy cầm bóng ít hơn do lối đá “nhường bóng cho đối thủ” nhưng mỗi đợt phản công của Madrid lại là một cơ hội ghi bàn. Nếu Cristiano và Di Maria chính xác hơn một chút nữa, thì Madrid sẽ giành một chiến thắng lớn hơn. Tiqui-taca của Pep đáng bị đánh trượt vì không biết cách làm thủng lưới đối phương.

Sau trận hòa 0-0 giữa Atletico và Chelsea, dư luận và truyền thông Tây Ban Nha đã đồng loạt chỉ trích lối chơi của Jose Mourinho là “hèn nhát và bảo thủ”. Thế mà rạng sáng nay, các khán giả lại được chứng kiến một lần nữa thứ “chiến thuật của thế kỷ 19”. Chỉ có điều người áp dụng nó lần này là đội bóng hoàng gia Real Madrid.


Guardiola bất lực trước lối đá khó chịu của Real
Không ngoài dự đoán, dưới sự dẫn dắt của chiến lược gia người Italia, đất nước của lối phòng thủ “catenaccio” nổi tiếng, Real Madrid đã chơi bài sở trường của mình - trước đương kim vô địch Champions League, Bayern Munich. Đó là lối chơi “phòng thủ phản công”, được thừa hưởng từ Mourinho – như sự thừa nhận của Tổng Biên tập tờ AS, Alfredo Relano, người mới ngày hôm qua thôi đã phê phán lối chơi “dựng xe buýt” là phản bóng đá và đặt cho nó một cái tên mới: chiến thuật của bầy dơi, suốt 90 phút treo mình xung quanh khung gỗ.

Và bằng thứ “chiến thuật của thế kỷ 19” đó - theo cách nói của chính “Người đặc biệt" sau khi Chelsea bị cầm hòa trước một đội bóng có lối chơi tử thủ - đã đem lại chiến thắng 1-0 quý giá cho đội bóng của “Bố già” Florentino Perez, tác giả của một tuyên bố nổi tiếng thường được các phương tiện truyền thông xứ đấu bò tót nhắc lại: phòng thủ phản công là lối chơi của các đội bóng nhỏ.




Cũng không có gì lạ khi ngay sau tiếng còi khai cuộc, người ta đã nhìn thấy Bayern triển khai lối chơi tiqui-taca, vì người ngồi trên băng ghế chỉ đạo là Pep Guardiola, HLV giàu thành tích nhất trong lịch sử của Barcelona. Nếu những cầu thủ của “Hùm Xám” nước Đức khoác lên mình chiếc áo đỏ-xanh thì người ta sẽ tưởng đội bóng đang chơi trên sân Santiago Bernabeu vào rạng sáng nay là Barca chứ không phải Bayern, ngoài việc thiếu vắng Messi để quyết định trận đấu.

Bayern hoàn toàn làm chủ thế trận khi giữ bóng và dẫn bóng nhiều hơn, áp sát trên phần sân của Real Madrid trong 15 phút đầu tiên và liên tiếp được hưởng những quả phạt góc. Cứ ngỡ đoàn xe tăng Đức sẽ có một cuộc duyệt binh trên sân Bernabeu, với các chiến binh áo trắng nhẫn nại co cụm trên phần sân nhà và gồng mình chống đỡ trước các đợt tấn công của đội khách.

Nhưng sau 15 phút bị ép lò xo, Real Madrid đã có cơ hội bật trả bằng tất cả sức mạnh dồn nén, qua một đòn phản công chớp nhoáng. Bóng tới chân Cristiano Ronaldo bên cánh trái, Coentrao nhận bóng và căng một đường chuyền ngang chết chóc để Benzema dễ dàng chọc thủng lưới Bayern, ghi bàn thắng duy nhất của trận đấu.  Liên tiếp sau đó là những đợt phản công và những cơ hội ghi bàn mười mươi nhưng đều bị Ronaldo và Di Maria bỏ lỡ một cách đáng tiếc.



 Có những lúc xem trận đấu vào rạng sáng nay, không ít khán giả cứ nghĩ người đang chỉ đạo Real Madrid vẫn là Jose Mourinho chứ không phải Carlo Ancelotti, với lối chơi phòng thủ khu vực chặt chẽ, có tổ chức, nhiều tầng lớp, bọc lót hiệu quả, giống như một chiếc xe buýt hai tầng dựng trước cầu môn phần sân nhà, trong khi những đợt phản công bắt nguồn từ những đường chuyền vượt tuyến và bóng bổng.

Nhưng dưới tay Ancelotti, lối chơi phòng ngự phản công kế thừa từ “Người đặc biệt” đã được nâng lên một tầm cao mới. Madrid không chỉ biết tử thù mà còn biết kiên nhẫn chờ đợi thời cơ, và hơn thế là chủ động tạo ra nó, không chỉ một vài lần mà nhiều lần trong trận đấu, để thực hiện các đợt phản công chớp nhoáng và mạnh mẽ, sau khi nhận thấy các cỗ xe tăng Đức chỉ chơi trò “mèo vờn chuột” chứ không biết cắn xé bằng móng vuốt sắc nhọn của mình. Các đợt phản công của Real Madrid cứ thế dày lên, khiến đội bóng của Pep Guardiola phải đề phòng để không bị thủng lưới thêm một lần nữa.

Bayern cùng tiqui-taca của Guardiola đã bị mắc kẹt trong cái lưới phòng ngự phản công mà Real Madrid đã giăng ra, giống như Barca ở một hai mùa bóng trở lại đây. Trong suốt trận đấu, các cầu thủ đến từ nước Đức chỉ có một vài cơ hội ghi bàn bất chấp việc kiểm soát bóng nhiều hơn và phần lớn thời gian chơi trên phần sân của đội chủ nhà. Thủ môn Iker Casillas đã có một đêm thi đấu khá an nhàn, ngoại trừ pha cản phá xuất thần làm hỏng cơ hội gỡ hòa của Bayern.


Guardiola ra về trong một tâm trạng cay đắng. Chính trên sân đấu này, khi còn dẫn dắt Barca, ông chưa bao giờ biết thua Real Madrid. Trong 7 lần mang quân đến thánh địa Bernabeu của đội bóng hoàng gia Tây Ban Nha trong 4 năm dẫn dắt “gã khổng lồ xứ Catalunya, Pep đã giành 5 chiến thắng và 2 trận hòa.

Bây giờ thì ông đã thua, với một Bayern đang là đương kim vô địch châu Âu và là con “ ngoáo ộp” với các đội bóng dự Champions League. Không phải “tiqui-taca” của Bayern kém “tiqui-taca” của Barca khi xưa, thậm chí nó còn hay hơn và đa dạng hơn, ngoại trừ việc không có Messi. Nhưng Pep Guardiola đã thua vì một lý do đơn giản: trong sự nghiệp cầm quân của mình, đối thủ của ông, Carlo Ancelotti, chưa bao giờ thua Bayern cả. 

Nhìn vào lịch sử đối đầu, Real Madrid có thể sợ Bayern Munich, nhưng riêng Carlo Ancelotti thì không. Và trước trận đấu, chiến lược gia người Italia đã thẳng thừng tuyên bố như thế trong một cuộc họp báo. Và ông đã đúng.

Tuy nhiên, cuộc chiến chưa ngã ngũ vì vẫn còn 90 phút trên sân Allianz Arena, vì Bayern vẫn là Bayern, vì người Đức vẫn là người Đức, và các vòng đấu của Champions thường chỉ được quyết định  ở trận lượt về. Vậy hãy chờ xem.

Có nhiều điểm giống nhau đến kỳ lạ giữa Atletico và Liverpool mùa này. Và liệu chúng ta có thể nhìn thấy một kết thúc lãng mạn nhất: Atletico và Liverpool sẽ cùng đăng quang trong mùa bóng này, trong sự tức tối của các đại gia lắm tiền, nhiều của?


Có nhiều điểm giống nhau đến kỳ lạ giữa Atletico và Liverpool  mùa này
Họ cũng sỡ hữu một HLV rất trẻ trung, có một lối chơi mang bản sắc riêng và luôn vào sân như thể đấy là trận đấu cuối cùng của đời mình. Có thể nói tinh thần chính là yếu tố khiến cho Liverpool và Atletico khác biệt hoàn toàn so với phần còn lại. Tinh thần ấy giúp họ khỏa lấp đi những điểm yếu, thu hẹp khoảng cách mênh mông so với các đại gia đang cạnh tranh với mình.

Họ không phải là những đội thể hiện sức mạnh vượt trội ngay từ đầu. Nhưng cũng như những VĐV đua xe đạp, họ biết cách núp gió và tăng tốc ở giai đoạn về đích. Còn giai đoạn trước đó, họ ẩn nhẫn chờ thời cơ và ca điệp khúc mà mọi phóng viên trong phòng họp báo đã thuộc làu làu: “Chúng tôi chỉ tính từng trận một, chúng tôi không phải là ứng viên vô địch”.

Họ chỉ vươn lên khi những đối thủ cạnh tranh gặp vấn đề. Chelsea, Man City và Man United đều bước vào mùa bóng này cùng những tân HLV trong khi Arsenal tiếp tục sa vào những vấn đề cũ kỹ cùng Arsene Wenger như những năm tháng đã qua. Và trong cơn lộn xộn ấy, con chihuahua của Brendan Rodgers đã len lỏi dưới chân những con ngựa to khỏe và bất ngờ lao lên dẫn đầu đường đua.

Atletico cũng gặp tình huống tương tự tại La Liga. Họ là những thế lực một thời ở giải vô địch, nhưng đã trải qua một thời gian dài trở thành kẻ ngoài cuộc trong những cuộc đua vô địch. Tiềm lực tài chính của họ không sánh nổi với các đối thủ hùng mạnh. Nhưng họ có một HLV tài ba về chiến thuật lẫn tâm lý, đặc biệt là cái tinh thần không biết sợ. Họ có một tiền đạo Nam Mỹ luôn chạy không biết mệt trên tuyến đầu, không chỉ là chân sút số 1 mà còn là nhân vật quan trọng nhất trong toàn bộ lối chơi. Đối tác của chân sút này là một tiền đạo đang muốn khẳng định bản thân một lần nữa (Daniel Sturridge ở Liverpool và David Villa ở Atletico). Ngoài ra cũng phải kể đến 2 người thủ quân thấm nhuần triết lý đội bóng bởi cùng là sản phẩm do chính CLB đào tạo. 

Gabi và Steven Gerrard, họ đã sinh ra và lớn lên cùng trái tim luôn đập theo nhịp của CLB. Gerrard từng suýt nữa rời Anfield sang Chelsea, sau vì quá lo sợ cho an nguy của gia đình nên ở lại. Gabi đã rời Atletico sang khoác áo Zaragoza, nhưng không lâu sau thì quay trở lại. Họ chính là biểu trưng cho sự phục hưng của những giá trị ngỡ như đã mất, của truyền thống, của khát khao và một niềm tin không gì lay chuyển nổi, trong thời đại mà những bản hợp đồng bom tấn đã che mờ những giá trị cốt lõi của bóng đá.

Ở Mỹ, người ta đang gọi Liverpool và Atletico là những Robin Hood ở giải vô địch của mình, tức một kẻ dám đứng lên đại diện cho những những thế lực yếu đuối, bị hà hiếp chống lại những kẻ hùng mạnh. Nhưng đã đến lúc cả Rodgers và Simeone phải vứt bỏ vai trò của Robin Hood đi để mơ về một cuộc lật đổ triệt để, phải trở thành Vua và đứng trên tất cả.

Chỉ còn vài bước ngắn ngủi nữa để tiến đến chiếc ngai vàng từng thuộc về cha ông của họ. Những đôi chân của họ đã hằn in sự mỏi mệt, nhưng họ vẫn đang bước tiếp với sự lì lợm và khát khao đáng nể. Để cầu thủ giỏi không chỉ biết nhìn về những đội bóng lắm tiền và trả lương cao, để bóng đá trở về với những giá trị nguyên thủy tốt đẹp nhất, Liverpool và Atletico phải vô địch. Đó là một sứ mệnh mang tên hoa hồng.

Tại vòng bán kết Champions League 2013/14, NHM sẽ có cơ hội chứng kiến những ngôi sao hàng đầu thi đấu.

Cuộc chiến của dàn sao
Một trận cầu đáng chờ đợi khác tại vòng bán kết là cuộc đụng độ giữa hai kình địch Real Madrid – Bayern Munich. Nếu như Real đang sở hữu vô số ngôi sao hàng đầu: Cristiano Ronaldo, Gareth Bale, Karim Benzema, Di Maria, Luka Modric… thì Bayern cũng có những cái tên nổi bật không kém: Franck Ribery, Arjen Robben, Mario Gotze, Mario Mandzukic…
Ronaldo (trái) sẽ trở lại trong trận gặp Bayern?
Xét về lịch sử đối đầu, Bayern luôn là cái tên mà Real Madrid lo ngại. Thống kê trong 20 lần chạm trán tại Champions League (và Cúp C1 trước đây), “Hùm xám” chiếm ưu thế khi thắng 11, hòa 2 và thua 7 trận. Gần nhất là tại vòng bán kết Champions League 2011/12, Real đã phải dừng bước khi chịu thua Bayern trên chấm penalty.
Lịch sử không ủng hộ Real, nhưng hiện tại các Madridista phần nào tự tin khi đội bóng của họ được dẫn bắt bởi HLV Ancelotti, một người có duyên với bóng đá Đức. Thống kê trong sự nghiệp cầm quân, ông chưa từng nhận thất bại trước các đội bóng Đức. Tổng cộng, Ancelotti đã 6 lần chạm trán Bayern, trong đó các đội bóng của ông thắng 4 và hòa 2 trận. Chiến thắng gần diễn ra năm 2007, khi Carletto dẫn dắt AC Milan đánh bại Bayern ngay trên sân Allianz Arena với tỷ số 2-0 tại tứ kết (lượt đi hòa 2-2). Ở mùa bóng năm nay, thầy trò Ancelotti cũng đã 2 lần đánh bại các đội bóng Đức. Đầu tiên là Schalke (vòng knock-out), và sau đó là Dortmund (tứ kết).
Thử thách của Simeone
Trong 4 cái tên góp mặt tại bán kết Champions League 2013/14, có lẽ Atletico Madrid là đội bóng được đánh giá thấp nhất cho khả năng giành chức vô địch. Và khi lá thăm may rủi đưa Chelsea chạm trán đại diện Tây Ban Nha, người London đã thở phào nhẹ nhõm. Bởi lẽ, họ tránh không phải đụng độ hai ông lớn Bayern Munich và Real Madrid.
Có những lý do nhất định để CĐV Chelsea vui mừng như vậy. Atletico là đội bóng mạnh? Đó là điều không ai có thể phủ nhận khi chứng kiến họ thắng thuyết phục Barca (vòng tứ kết) và màn trình diễn tại La Liga mùa này. Tuy vậy, đội bóng thành Madrid vẫn còn kém Chelsea một bậc. Đó là xét về đẳng cấp, chất lượng cầu thủ cũng như kinh nghiệm trong những trận cầu lớn.
Lần gần nhất Atletico tiến sâu tại đấu trường danh giá nhất châu lục đã diễn ra 40 năm. Chính xác là ở mùa giải 1973/74, đội chủ sân Vicente Calderón góp mặt trong trận chung kết gặp Bayern Munich và chịu thua đội bóng Đức. Trong khi đó, Chelsea là vị khách quen thuộc ở vòng bán kết Champions League những mùa giải gần đây.

Chelsea (áo xanh) sẽ có chuyến làm khách khó khăn tại TBN
Trước thềm trận đấu, có quá nhiều điều để NHM bàn luận. Đó là việc HLV Jose Mourinho trở lại mảnh đất Madrid, nơi 1 năm trước đó ông phải ra đi trong sự tiếc nuối. Bên kia chiến tuyến, HLV Diego Simeone đang tràn đầy khát khao hướng về một mùa giải vĩ đại cho Atletico. Ở vị trí cầu thủ, người được quan tâm nhiều là tiền đạo Diego Costa. Thời gian gần đây, đã có những thông tin cho rằng Chelsea sẵn sàng chi đậm để có thể đưa chân sút gốc Brazil về sân Stamford Bridge trong mùa Hè này. Và trận đấu gặp “The Blues” sẽ là cơ hội tốt để D.Costa “chào hàng”.
Ngoài ra, Fernando Torres và thủ thành Thibaut Courtois cũng được nhắc đến. Trận đấu sắp tới, “El Nino” sẽ có cuộc tái ngộ đội bóng cũ, nơi từng đưa anh lên đỉnh cao sự nghiệp. Và Thibaut Courtois, chưa rõ thủ thành này có ra sân để “chống lại” chính CLB chủ quản.

(1h45, 23/4) Không phải Bayern hay Real Madrid, Atletico mới là đối thủ nguy hiểm nhất với Chelsea tại vòng bán kết Champions League.
Một Atletico không sợ trời, không sợ đất

Ở mùa này, Atletico đã thay da đổi thịt hoàn toàn, trở thành một “ông lớn” đích thực. Đó là thành quả của sự vận động không ngừng nghỉ trong suốt 3 năm qua dưới triều đại Diego Simeone. Trên mặt trận La Liga, “Los Rojiblancos” từ chỗ chỉ biết cạnh tranh suất dự Europa League, đã vươn lên top 3 và bây giờ, họ đang bỏ lại Real và Barca phía sau để độc chiếm ngôi đầu. Còn 4 “nấc thang” nữa thôi, Atletico sẽ hiện thực hóa giấc mơ trở thành đội bóng số 1 Tây Ban Nha sau gần 20 năm.
Nhìn sang Champions League, Atletico ấn tượng chẳng kém. So với 3 đội còn lại tại vòng bán kết, Atletico nghèo hơn, ít sao hơn thế nhưng họ mới thuyết phục nhất khi chưa chịu thất bại trận nào (8 thắng, 2 hòa), nhận ít bàn thua nhất  (5 bàn). Đừng cho rằng đội bóng đỏ-trắng thành Madrid chơi kém cống hiến bởi họ đã ghi tới 109 bàn trên mọi đấu trường. Có nghĩa là về nhiều mặt, Atletico đều đạt sự đồng đều và vô cùng ổn định điều mà khiến bất kì ai cũng phải “ghen tị”.

Atletico sẵn sàng chinh phục mọi thử thách phía trước
Theo các hãng cá cược, Atletico xếp sau Bayern và Real Madrid về cơ hội vô địch. Tuy nhiên với những gì đã thể hiện, đội chủ sân Vicente Calderon chắc chắn chẳng sợ điều gì. Họ đã “vùi dập” một “tượng đài” của Champions League, AC Milan và khuất phục đội bóng thành công nhất Champions League 10 năm qua, Barca. Vậy thì Atletico đủ sức chinh phục mọi thách thức khác nữa để xưng Vua châu Âu. Trong mỗi cầu thủ Atletico, nguồn năng lượng, khát vọng cứ ngày càng sản sinh ra lớn mạnh hơn.  
Bão tố chờ “Mou Team”
Mourinho đã không tái ngộ Real Madrid ở bán kết và Chelsea cũng chẳng gặp lại Bayern mà Atletico mới là đối thủ của “Mou Team”. Thế nhưng nhiều người cho rằng Atletico có thể mang đến nhiều mối họa nhất cho The Blues. Sức mạnh của “Los Rojiblancos” đã được phân tích ở trên, trong khi Chelsea đang khốn khó trăm đường. Nếu Atletico trải qua chuỗi 12 trận bất bại liên tiếp, với 10 chiến thắng, giữ sạch lưới 8 trận thì phong độ của Chelsea đầy thất thường.
Được đá trận lượt về trên sân nhà là một lợi thế nho nhỏ với Chelsea nhưng trước mắt, họ cần phải “sống sót” tại Vicente Calderon, nơi mà Atletico như một mãnh thú ở mùa này với 23 chiến thắng, 4 hòa và thua vỏn vẹn đúng 1 trận. Ngược lại, trong 3 trận gần nhất xa nhà tại Champions League, Chelsea đều không thắng, 2 thua và 1 hòa. Họ cũng chỉ “thoát hiểm” trong gang tấc trước PSG khi thua 1-3 tại Paris để giành quyền lọt vào vòng bán kết.

Chelsea được dự đoán sẽ gặp nhiều khó khăn trước Atletico
Trước chuyến đi tới Tây Ban Nha, Chelsea nhận hung tin: Eto’o sẽ ngồi nhà vì chấn thương đầu gối. Jose Mourinho hẳn đã thấy đau đầu hơn rất nhiều về sự thiếu vắng chân sút người Cameroon, vốn đạt phong độ và thành tích ghi bàn tốt nhất trong số các tiền đạo của Chelsea. Chưa hết, Eden Hazard cũng chưa ổn với vết đau bắp chân vốn gặp phải từ trận gặp PSG. Ngôi sao người Bỉ vẫn được điền tên vào danh sách thi đấu trước Atletico nhưng khả năng ra sân của anh thì chưa chắc chắn. Ngoài ra, thủ thành Cech vừa mới ốm dậy, trụ cột nơi hàng thủ Ivanovic bị treo giò.
Có vô số những bất lợi dành cho Chelsea. Tuy thường biết cách vượt khó, và chơi khá tốt ở những trận cầu lớn mùa này, nhưng The Blues thực sự vẫn bị đặt cửa dưới khá nhiều so với Atletico, đội sở hữu lực lượng đầy đủ nhất và được nghỉ ngơi từ thứ Sáu, không mất thời gian di chuyển.
Dự đoán: Atletico 1-0 Chelsea
Đội hình dự kiến:
Atletico: Courtois - Luis, Godin, Miranda, Juanfran - Gabi, Tiago, Raul Garcia, Koke - Diego Costa, David Villa.
Chelsea: Cech – Cole, Terry, Cahill, Azpilicueta – Lampard, Luiz – Hazard, Oscar, Willian – Torres.
Thông tin bên lề:
- Tại trận tranh Siêu cúp châu Âu cách đây chưa đầy 2 năm, Atletico từng “hủy diệt” Chelsea 4-1.
- Trong quá khứ, Atletico chưa từng thua CLB Anh nào trên sân nhà (5 thắng, 4 hòa).
- Thành tích của Chelsea trên sân của các CLB Tây Ban Nha là 3 thắng, 6 hòa, 5 thua.
- Lần đầu tiên Atletico lọt vào vòng bán kết cúp C1/Champions League sau 40 năm.
- Chelsea từng dự 6 vòng bán kết Champions League ở 11 mùa gần nhất, 2 lần vào chung kết và giành 1 chức vô địch (2011/12).
- Diego Costa, người được cho là sẽ gia nhập Chelsea mùa tới, đã ghi 7 bàn tại Champions League mùa này.
Nhật Quang (Khampha.vn)

Một đội bóng có ông chủ giàu nứt đố đổ vách và không bao giờ lo chuyện tiền nong đối đầu với một đội bóng luôn trăn trở làm thế nào để không chậm lương cầu thủ. Họ sẽ gặp nhau ở Calderon đêm nay, trong trận chiến chia tách kẻ giàu, người nghèo.

Nghèo
Về tiền bạc, Atletico là đội bóng nghèo nhất và bị đánh giá thấp nhất vòng bán kết, dĩ nhiên rồi. Atletico đứng bên cạnh Real Madrid không khác gì David bé nhỏ đứng bên Goliath.
Real có doanh thu 520 triệu euro và ngân sách 580 triệu euro cho một mùa. Atletico thì chỉ có 120 triệu euro để mà trang trải cho cả mùa này (mà gần một nửa số đó là từ việc bán Radamel Falcao).
Rủng rỉnh tiền bạc như thế, Real sẵn sàng chi 96 triệu euro mua Cristiano Ronaldo và 91 triệu nữa cho Gareth Bale. Họ cũng chẳng tiếc nuối quá lâu vì 75 triệu euro đầu tư cho Kaka bị bỏ phí. Trong khi ấy, hợp đồng kỷ lục của Atletico chỉ là 12 triệu euro, với Filipe Luis. Và họ đã ký với hậu vệ trái người Brazil từ 4 năm trước, khi tình hình tài chính chưa bi đát như bây giờ.

Giá trị của cả đội hình này không bằng Ronaldo và Bale cộng lại
Joao Miranda, một trong những trung vệ hay nhất mùa này được Atletico lấy miễn phí từ Sao Paulo. David Villa có giá vỏn vẹn 2 triệu. Đội trưởng Gabi là một kẻ thất bại trước khi đến Calderon bởi anh đã xuống hạng cùng Zaragoza. Adrian cũng xuống hạng với Deportivo, còn Diego Costa là một phần nguyên nhân khiến Valladolid rớt hạng. Costa đang là một trong những chân sút tốt nhất châu Âu nhưng trước đó, anh từng là một cầu thủ của những trận bóng phủi và từng lang lang khắp bán đảo Iberia, từ Braga qua Celta Vigo, Albacete, Valladolid đến Vallecano.
Nghèo tiền bạc kéo theo cái nghèo về danh hiệu. Thập kỷ 2000 là thập kỷ trắng danh hiệu của đội bóng bên bờ sông Manzanares, trong lúc Real Madrid và Barcelona giành hết Cúp này đến Cúp kia.
Và giàu
Atletico nghèo nhất trong số 4 đội nếu nói về vật chất và những giá trị sờ nắn được bằng tay, nhưng họ không hề nghèo về cảm xúc và động lực chiến đấu. Trái lại, họ giàu nhất nếu nhìn và cảm nhận bằng trái tim.

David Villa là cầu thủ duy nhất của Atletico từng đá bán kết Champions League
Những người yêu mến Atletico đã phải chịu đựng trong một thời gian dài. Chỉ có họ, những công nhân cổ xanh mới là những người bỏ tiền ra nuôi sống đội bóng trong suốt hơn 15 năm qua. Không một đồng từ Nga, từ Mỹ hay từ Trung Đông, chỉ họ giữ cho hơi thở của đội bóng không tắt. Và bởi thế, họ yêu mến đội bóng của mình như là máu ở trong tim.
Torres ngày còn ở Calderon đã nói: “Chúng tôi là đội bóng nghèo, là đội bóng hay thua nhưng cũng vì thế mà chúng tôi là đội bóng của quần chúng. Atletico gần gũi với người hâm mộ hơn bất kỳ ai. Đối với tôi, fan của Real là tù nhân của kết quả, còn fan Atletico là tù nhân của cảm xúc”. Thắng hay thua đều trở thành một phần quen thuộc với những người yêu mến đội bóng này.
Atletico đã đánh bại Barcelona bằng nguồn cảm xúc bất diệt ấy. 5 vạn con người ở Calderon đã không ngừng ca hát, không ngừng gào thét để truyền lửa cho các cầu thủ. "Với những cổ động viên thế này thì đội bóng không thể thua được”, Koke hào hứng. Gabi thì quả quyết: “Chính họ cũng đã cùng chơi bóng”.
Gặp Chelsea vào đêm nay, các cầu thủ Atletico ngoại trừ Villa đều lần đầu tiên đá bán kết Champions League. Họ hoàn toàn có thể sẽ thua cuộc và sau đó các ngôi sao có thể kéo nhau đi. Các cổ động viên luôn sẵn sàng cho ngày ấy, ngay cả Diego Simeone cũng đã sẵn sàng. Chẳng hạn ngay sau trận thắng Barca, một phóng viên đã tiến đến và hỏi “El Cholo” về việc Costa có thể gia nhập Chelsea. “Nhưng thật khó để Costa tìm được một CLB như thế này phải không?”, nhà báo gợi mở. Và Simeone cười: “Tôi thích câu hỏi của anh, chúng tôi không hề ghen tị với sự giàu có của kẻ khác”.
Atletico đã quen với thất bại từ lâu và cũng chẳng xa lạ với chuyện mỗi khi mùa Hè đến lại phải chia tay một vài ngôi sao. Họ sẽ chẳng hụt hẫng nếu tia lửa hi vọng sớm tắt khi mới vừa nhen nhóm. Điều quan trọng nhất là ngày hôm đó, những chiến binh của họ sẽ chiến đấu như thế nào. Đó là cách nhìn của những fan chân chính của màu áo đỏ - trắng. Và họ sẽ không bao giờ thay đổi.
Nguyễn Như Ngọc (Khampha.vn)

Mọi thứ vẫn chưa chấm dứt, Man City cần tiếp tục giành chiến thắng và đặt niềm tin vào Chelsea.

Cuộc đua tại giải Ngoại hạng Anh vẫn chưa chấm dứt. Dù Liverpool đang bứt lên với một khoảng cách khá an toàn, nhưng cơ hội cho Chelsea và đặc biệt là Man City vẫn còn. Nhưng Man City sẽ chỉ vô địch với một điều kiện Liverpoolgục ngã trước Chelsea vào cuối tuần này (hoặc 1 trong 3 trận còn lại), trận đấu được đánh giá là khó khăn nhất của Quỷ đỏ vùng Merseyside trong 3 vòng đấu cuối, phần việc của Man xanh là toàn thắng cho đến cuối mùa.
Trong trận đấu muộn vòng 35, Man xanh đã làm rất tốt công việc của mình. Dù phải đá với West Brom đang nỗ lực hết mình để trụ hạng, nhưng các học trò của HLV Pellegrini đã không lặp lại sai lầm giống như trận hòa 2-2 trước Sunderland.

Man City thắng West Brom để tiếp tục cuộc đua với Liverpool
Thiếu vắng tiền vệ chủ lực Yaya Toure vì chấn thương, nhưng với dàn sao còn lại, Man City vẫn dư sức áp đảo hoàn toàn West Brom, đặc biệt là với sự xuất sắc của tiền đạo Aguero, người mới trở lại sau chấn thương. Ngay phút thứ 3, từ cú sút như búa bổ của Kun và bị thủ thành Foster bên phía West Brom đẩy ra, Zabaleta đã có mặt đúng lúc để đánh đầu vào khung thành đã rộng mở. Còn tới phút thứ 10, Aguero với pha xử lý điệu nghệ đã có cú cứa lòng đẹp mắt nâng tỉ số lên 2-0. Sự hưng phấn trên các khán đài sân Etihad chỉ nguội xuống đôi chút khi Graham Dorrans rút ngắn tỉ số (16’). Nhưng trước khi hiệp 1 khép lại, Demichelis (36’) đã giúp Man xanh tái lập khoảng cách 2 bàn. Sang hiệp 2, hai đội đều có những cơ hội nhưng không bên nào tận dụng thành công.
Chiến thắng 3-1 trước West Brom giúp Man City thu hẹp khoảng cách với đội đầu bảng Liverpool xuống còn 6 điểm và còn một trận chưa đấu. Nếu thi đấu đủ, cách biệt này hoàn toàn có thể được tiếp tục rút ngắn xuống còn 3 điểm và khiến cho trận đấu trên sân Anfield vào cuối tuần giữa Liverpool và Chelsea (20h05, 27/4) trở nên đặc biệt quan trọng. Chelsea với 5 điểm ít hơn Liverpool nên dù có thắng cũng không thể nắm quyền tự quyết, nhưng nếu The Blues đánh sập Anfield, cuộc đua tại giải Ngoại hạng hoàn toàn có thể rẽ theo một hướng khác.

Vẫn còn hi vọng cho Man xanh, nhưng thầy trò Pellegrini sẽ phải trông chờ vào Chelsea
Khi đó, nếu Man City toàn thắng cả 4 trận đấu còn lại (gặp Crystal Palace, Everton, Aston Villa và West Ham), còn Liverpool cũng không để mất điểm trước Crystal Palace và Newcastle, ngôi vương sẽ được quyết định bởi hiệu số thắng thua (Premier League xét hiệu số đầu tiên khi 2 đội bằng điểm nhau). Hiện tại, hiệu số thắng thua của Man City là +56 (91-35), tốt hơn một chút so với Liverpool +52 (96-44), nên cuộc đua sẽ càng trở nên khốc liệt ở những vòng đấu cuối. Hai đội sẽ tích cực bắn phá khung thành đối phương nhiều hơn để tích lũy hiệu số, thậm chí chức vô địch sẽ chỉ xác định ở những phút cuối cùng ở vòng 38.
Một kịch bản kinh điển trong cuộc đua giữa Liverpool và  Man City hoàn toàn có thể xảy ra, nhưng cần phải nhờ đến sự “giúp đỡ” của Chelseea. Vào cuối tuần, Anfield sẽ là nơi để phán xét cuộc chiến giành ngôi vương. Nếu Liverpool thắng thì mọi chuyện coi như ngã ngũ, nhưng ngược lại cuộc đua sẽ hấp dẫn đến tận phút chót.

David Silva phải rời sân bằng cáng